Ý kiến thăm dò

Truy cập

Hôm nay:
17
Hôm qua:
26
Tuần này:
207
Tháng này:
907
Tất cả:
4982

CẬU HỌC TRÒ NGHÈO NHƯNG GIÀU Ý CHÍ, NGHỊ LỰC

Đăng lúc: 07:21:06 30/06/2020 (GMT+7)

Đã từ lâu cái tên Hồ Văn Phong đã trở nên quá quen thuộc với thầy trò trường THPT Mai AnhTuấn khi em là học sinh đầu tiên của nhà trường lọt vào đội tuyển tỉnh đi thi HSG quốc gia môn Sinh học, cũng là người đầu tiên đạt giải quốc gia môn văn hóa ở mái trường này. Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng cuối thu của năm 2010 trời bỗng cao xanh hơn, nắng vàng trở nên rực rỡ hơn khi được tin vui báo về em là một HS duy nhất ngoài trường chuyên Lam Sơn lọt vào đội tuyển HSG môn Sinh học của tỉnh đi thi HSG quốc gia.

 CẬU HỌC TRÒ NGHÈO NHƯNG GIÀU Ý CHÍ, NGHỊ LỰC


Đã từ lâu cái tên Hồ Văn Phong đã trở nên quá quen thuộc với thầy trò trường THPT Mai AnhTuấn khi em là học sinh đầu tiên của nhà trường lọt vào đội tuyển tỉnh đi thi HSG quốc gia môn Sinh học, cũng là người đầu tiên đạt giải quốc gia môn văn hóa ở mái trường này. Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng cuối thu của năm 2010 trời bỗng cao xanh hơn, nắng vàng trở nên rực rỡ hơn khi được tin vui báo về em là một HS duy nhất ngoài trường chuyên Lam Sơn lọt vào đội tuyển HSG môn Sinh học của tỉnh đi thi HSG quốc gia. Cả thầy trò trường tôi dõi theo từng bước đi, sự tiến bộ của em và chờ đợi kì tích mà em sẽ lập nên. Thế là niềm vui nối tiếp niềm vui, giấc mơ vàng của trường tôi đã trở thành hiện thực khi 6 tháng sau, vào một ngày của đầu tháng 3 năm 2011 chúng tôi được tin em đã đạt giải quốc gia. Cả trường chộn rộn trong niềm hân hoan, phấn khởi, tự hào, cái lạnh đến tê buốt của những ngày đầu xuân xua tan đi đâu hết, thay vào đó là bầu không khí ấm áp, cái ấm len vào trong lòng, niềm vui lấp lánh trên ánh mắt mỗi người. Khi hỏi về hoàn cảnh gia đình em, tôi thực sự ngỡ ngàng và khâm phục trước ý chí nghị lực phi thường, em là tấm gương học sinh nghèo vượt khó sáng ngời.

Em sinh ra trong một gia đình thuần nông tại làng Giáp Nội- Nga Giáp- Nga Sơn- Thanh Hoá. Ngôi nhà ngói bốn gian nằm gần ngôi chùa cổ Bạch Tượng ấy thoải mái để che mưa, che nắng cho 4 con người trong gia đình bé nhỏ của em nhưng chẳng có vật gì đáng giá ngoài chiếc giường ngủ, bộ bàn ghế uống nước cũ kĩ. Mảnh đất nghèo, lam lũ đã khiến con người phải gồng mình vật lộn với cuộc mưu sinh. Chỉ với 7 sào ruộng nông nghiệp chị Nguyễn Thị Thuần - mẹ em vẫn cố gắng lo toan cho hai chị em được ăn học (chị gái của em hiện đang học năm thứ hai tại trường Cao đẳng Công nghiệp Hà Nội). Thương vợ, thương con vất vả, bữa rau bữa cháo không đủ ăn, bố em - anh Hồ Văn Đông từ khi xuất ngũ đã phiêu bạt khắp nơi làm thợ xây những mong vợ con đỡ khổ. Nhưng công việc bữa đực, bữa cái, anh càng cố gắng bao nhiêu cái nghèo đói càng không buông tha gia đình anh, nhất là khi lũ lụt, hạn hán, mất mùa, dịch bệnh liên tiếp xảy ra, bao nhiêu vốn liếng đổ vào 7 sào ruộng, con gà, con lợn đều bị cuốn trôi đi đâu hết, chưa kể đến cái thời buổi giá cả leo thang như con ngựa bất kham này. Cái nghèo sinh ra đủ thứ trên đời. Chán nản vì nỗ lực của mình không đạt được, bố em sinh ra nghiện rượu từ lúc nào. Em chỉ biết rằng, từ lúc ấy làm ra được đồng nào là bố em ngốn hết vào rượu, không còn thiết gì đến mẹ con em nữa. Con ma men ấy khiến bố em không còn là con người bình tĩnh, sáng suốt như trước nữa. Bố triền miên sống trong men say và mỗi lần như vậy, bố đều cáu gắt, đập phá, thậm chí không ít lần đánh đập mẹ con em. Chưa hết, mẹ em vốn bị bệnh tim và khớp, nay do vất vả, cực nhọc, bố lại như vậy, căn bệnh ấy ngày càng dày vò, hành hạ mẹ hơn. Mặc dù vậy hai chị em Phong đều là những học sinh chăm ngoan, học giỏi. Mẹ luôn là người động viên Phong và tạo mọi điều kiện cho em học tập, cả mẹ và chị chính là nguồn cổ vũ, động viên to lớn đối với em. Khi biết em lọt vào đội tuyển đi thi HSG quốc gia, nhiều người e ngại bởi đây vừa là cơ hội vừa là thử thách lớn đối với cả em và mẹ. Em phải mất một thời gian dài để tập trung ôn thi môn Sinh học, điều đó cũng có nghĩa các môn khác phải nghỉ học, đặc biệt là các môn thi đại học, chưa kể đến việc phải tốn kém về tài chính trong việc ăn, ở, thuê thầy dạy thêm...Gạt đi nỗi lo ấy, người mẹ nghèo vẫn động viên con trai yên tâm tập trung ôn thi để đạt kết quả cao nhất bằng khả năng có thể của mình. Và chị khẳng định chắc nịch trước con và mọi người rằng: Dù con có trượt đai học năm nay mẹ vẫn sẵn lòng nuôi con ôn tiếp năm nữa. Nhưng nói vậy thôi người mẹ nghèo ấy cũng lo cho con nhiều lắm vì hoàn cảnh, vì bản thân mình thế này... Thương mẹ vô cùng, em chỉ biết rằng mình phải cố gắng học vì học tập chính là con đường ngắn nhất để thoát khỏi cái nghèo, cái khổ. Có lần em tâm sự: Em căm ghét cái đói, cái nghèo. Chính cái đói, cái nghèo khiến em càng có thêm động lực, thêm ý chí quyết tâm vươn lên trong học tập. Tôi hiểu sự cố gắng của em trong học tập xuất phát từ mong muốn cho mẹ đỡ khổ, cho gia đình thoát khỏi đói nghèo, cho mảnh đất quê hương em không ai phải sống trong cảnh nghèo đói này nữa.

Chính vì vây, trong suốt 12 năm học Phong luôn đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, học sinh xuất sắc. Những năm học cấp II tại trường THCS Nga Giáp, em còn là một lớp trưởng năng động, tận tình, một liên đội trưởng xuất sắc được Huyện đoàn Nga Sơn tặng giấy khen. Lên cấp III, cậu học trò ấy không thông minh vượt trội nhưng chăm chỉ, chịu khó, chắc chắn, em có ý thức học đều tất cả các môn. Cô Mai Thị Nghĩa, giáo viên chủ nhiệm lớp em suốt 3 năm đồng thời là cô giáo dạy môn Sinh học đã bị thu hút bởi phẩm chất rất cần thiết của một học sinh ở cậu học trò này. Cô quan tâm hơn khi biết được em có hoàn cảnh đặc biệt, cô đã động viên và bồi dưỡng thêm kiến thức môn Sinh. Sự cần cù, chăm chỉ, ý thức học tập nghiêm túc, tinh thần phấn đấu rèn luyện không ngừng cộng với sự định hướng đúng đắn, sự tận tình hết lòng của cô giáo đã giúp em thành công. Và chặng đường để đến được thành Rôme ấy cũng không ít chông gai. Hơn 4 tháng học ôn khi Thanh Hoá, khi Hà Nội, em phải tự thuê nhà trọ, tự chăm sóc bản thân. Ngày đầu tiên đi ôn thi cũng là lần đầu tiên em bước chân lên thành phố, bao rụt rè, bỡ ngỡ, người đông, xe cộ tấp nập, bạn mới, thầy mới...nhưng em đã vượt lên khỏi những bỡ ngỡ, khó khăn, sự mặc cảm của cậu học trò nhà quê, cố gắng vươn lên không ngừng để không thua kém bè bạn. Bởi em biết có một người luôn sát cánh cùng em, đưa em lên thành phố, cùng em đi tìm nhà trọ, đưa em đi, đón em về, rong ruổi cùng em suốt cuộc hành trình dù ngày mưa cũng như ngày nắng. Cô vừa là cô giáo cũng là người mẹ của em- cô Mai Thị Nghĩa. Cô thay mẹ động viên, chăm sóc em, bởi mẹ bệnh, bận, lại không biết thành phố là nơi nao, không thể lên với em được. Chính những ngày tháng ấy, sự nghèo khổ, khó khăn, tình nghĩa, lòng quyết tâm... đã giúp em Hồ Văn Phong viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường, đánh dấu một mốc son chói lọi trong trang sử nhà trường, ghi nhận sự nỗ lực vươn lên không ngừng của thầy trò trường THPT Mai Anh Tuấn.

Câu chuyện cổ tích đã được cậu học trò nghèo tên Hồ Văn Phong viết nên giữa đời thường thắp sáng lên biết bao niềm tin, niềm hi vọng cho các cô cậu học trò nghèo dưới mái trường THPT Mai Anh Tuấn. Cậu học trò ấy đã chứng minh một chân lí: Ta nghèo nhưng nếu biết đứng vững bằng hai chân của mình, ta sẽ thành công. Tôi thầm cầu chúc cho em vượt qua chông gai trước mắt, đỗ vào trường đại học, thực hiện ước mơ còn dang dở./.

6-2011